You Are My Angel
Once upon a time
Archangel in the sky
Made a cover every night
Once upon a time
The angel loved me so
It'a miracle
In the snow, my heart won't be cold
My Dear
You are my angel
Tell me what you know
Something should be told
My Dear
You are my angel
Tell me where you go
I will prance behind your flow
Once upon a time
My angel gave me life
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2009
In the snow, my heart won't be cold
Mỗi một người là một thành phố.
Mỗi một người là một thành phố.
Rời xa thành phố, thường thường là vì muốn rời xa một người sống ở đó.
[ Bên Cạnh Thiên Đường - Quản Ngai ]
Mình viết thư này để cậu biết rằng mình rất nhớ cậu
Mình viết thư này để cậu biết rằng mình rất nhớ cậu
Bài giải nhất quốc tế - Huy chương vàng cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 31 của Candice Balletta, 13 tuổi (Nam Phi).
Ngày 01 tháng 6 năm 1989
Chrissy yêu quý!
Mình nhớ cậu quá bèn viết thư cho cậu đây. Cậu có khỏe không? Mình vẫn vậy thôi nhưng buồn và đơn độc trong cái ngăn tủ chật hẹp này. Năm thì mười họa mới có cô chổi ghé qua thăm nom tý chút; vài ba chú nhện và kiến cũng đôi lần đến chơi còn hầu như ở đây chỉ có mỗi mình lẻ loi nằm nghĩ ngợi miên man. Mình vẫn còn nhớ lắm Chrissy ạ, nhớ như in cái ngày cậu quẳng mình vào đây mà chẳng hề mảy may thương tiếc.
Hôm ấy, vào một buổi sáng mùa hè nắng nhẹ, cậu đã tỉnh giấc còn mình vẫn đang ngồi ở cuối giường và nhìn cậu không chớp mắt. Mình thấy cậu lục tìm gì đó dưới gậm giường và lát sau lôi ra một cái hộp được trang trí rất đẹp mà mình chưa hề trông thấy bao giờ. Chiếc hộp ấy còn được sơn son thếp vàng và xung quanh gắn đầy những hình trang trí tròn trĩnh như những đồng xu tí hon. Khi cậu mở nắp hộp, mình thấy bên trong toàn là giấy đủ loại và một ít khăn giấy thơm phức. Sau đó, cậu đặt mình vào vị trí quen thuộc mọi khi, cậu thơm lên má mình hồi lâu, nói lời tạm biệt và nước mắt tuôn trào trên má, rơi lã chã lên cả mũi mình. Cậu đóng hộp lại rồi chạy đi đâu đó hồi lâu, khi cậu quay lại, mình nghe thấy tiếng giấy sột soạt rồi sau đó thì im bặt. Mình thấy cậu loay hoay một lúc rồi chợt nghe thấy tiếng ngăn kéo tủ kêu “kẹt” một cái, cậu thả mình vào đó và thế là bóng tối bao trùm xung quanh mình. Từ đó, cậu không hề quay trở lại như chẳng hề nhớ ra rằng, mình vẫn đang nằm ở đây. Mình cũng không nhớ lắm là mình đã nằm trong ngăn tủ bao nhiêu lâu nhưng rồi đến một ngày kia, mình quyết định phải đi tìm cậu. Mình trèo lên mấy quyển sách cũ nằm lăn lóc, xuyên qua đám mạng nhện lùng nhùng, trượt vào đống chăn bị nhậy cắn lỗ chỗ, leo chon von lên đống đồ chơi xếp hình và mon men tới gần cửa tủ. Nhòm qua lỗ thủng bị mối ăn, mình thấy mọi thứ trong căn phòng của cậu đều khác trước. Trên cái bàn trang điểm đặt đầu giường lộn xộn đủ thứ mà mình chưa từng trông thấy bao giờ. Nào là khối tròn, khối vuông đủ màu, rồi đến những sợi dài trông cứ y như cái đuôi của bác ngựa. Những thứ đó trông thật kỳ dị, có cái gớm ghiếc như ma, cái thì lòe loẹt, cái thì lại nhợt nhạt. Trên bàn còn có cả một hộp trang điểm mắt đủ màu xanh đỏ tím vàng nhưng mình biết chắc là cậu thích dùng màu xanh da trời. Mình cũng không biết tại sao nhưng mình đoán rằng, có lẽ bởi vì, đó là màu làm cậu trông rất giống người anh trai trong bộ quần áo xanh mặc khi ra trận. Và kia nữa, có cả thuốc chải lông mi để cậu uốn cho nó cong lên như hình số ba. Và gì nữa thế này, lại còn cả thỏi son nữa cơ đấy. Bỗng có tiếng chuông điện thoại réo vang, mình nghe tiếng cậu trả lời ai đó và chợt nghe thấy cái tên khá quen thuộc là Jare. Sau một hồi nghĩ ngợi, mình chợt nhớ ra đó là tên người bạn trai cậu quen ngoài phố. Mình cũng chẳng hiểu tại sao cậu lại thích nói chuyện với cậu ta cơ chứ. Theo mình thì hai người không hợp nhau tý nào. Cậu ta thì thích toàn đồ chơi súng ống, xe tăng, còn cậu thì chỉ mê mỗi búp bê thôi. Vậy thì lấy gì để mà nói chuyện với nhau cơ chứ! Nếu mình nhớ không nhầm thì đã có lần mình trông thấy cậu ta hay đấm cậu và lại còn thả những con rệp chết lên tóc cậu nữa đấy. Mình nghĩ đáng lẽ cậu phải ghét cậu ta mới phải. Chợt mình nghe thấy tiếng cậu cười khúc khích và lại một lần nữa mình không thể hiểu được, mình chỉ bị trở lại thực tại khi nghe thấy tiếng đặt ống điện thoại kêu “cách”một cái rồi cậu thả mình xuống giường đánh “phịch”. Có chuyện gì thế nhỉ? Cậu bị hạ gục chăng? Hay điều gì không hay xảy ra với cậu chăng? Mình phải làm gì bây giờ nhỉ? Bao nhiêu ý nghĩ quay cuồng trong đầu mình. Nhưng rồi mình lại thấy cậu nhảy chân sáo ra khỏi phòng. Những diễn biến chớp nhoáng vừa xong khiến mình chẳng hiểu ra sao nữa, mình bèn quay về chỗ cũ và định đi ngủ một giấc. Trong lúc mơ mơ màng màng, dòng hồi tưởng lại đưa mình về với những ngày tháng tươi đẹp chúng mình cùng bên nhau, vui buồn lúc nào cũng có nhau. Mình chỉ muốn thoát khỏi ngăn tủ chập hẹp này để chạy tới bên cậu, ôm lấy cậu và để được cậu đặt vào vị trí quen thuộc ngày xưa nơi cuối giường. Song, mình biết rằng đó chỉ là ước muốn mà thôi! Thôi cũng đành, giờ thì mình sẽ giấu bức thư này vào chỗ bí mật mà chỉ riêng hai đứa mình biết với nhau để một ngày nào đó, cậu tìm thấy nó và cậu sẽ đọc. Biết đâu, con tim của cậu sẽ thay đổi và cậu sẽ đưa mình về đúng chỗ của mình ngày xưa - nơi cuối giường của cậu.
Yêu cậu rất nhiều!
Gấu bông của cậu.
________________________
Tôi vẫn nhớ như in đề thi UPU năm ấy - cũng là đề thi UPU đầu tiên tôi được viết . " Viết cho người em cảm thấy thiếu vắng . " Và tôi vẫn nhớ ngày ấy mình đã viết cho ai , một cách khờ khạo và ngốc nghếch pha lẫ cả ngu ngơ dại khờ như thế nào .
Và tôi vẫn nhớ rằng mình đã nhanh chóng nhận ra rằng đó hoàn toàn không phải người mà mình thực - sự cảm thấy thiếu vắng . Và , khi tôinhận ra ai mới là người mình thật sự , thật sự cảm thấy thiếu vắng , thì tôi đã không còn cơ hội được viết đề thi UPU này nữa rồi .
Tôi thích viết thư UPU . Tôi rất thích ! Và vào khoảnh khắc tôi nhận ra mình thích viết thư UPU rất nhiều như vậy, cũng là khi tôi không còn đủ tuổi để viết UPU nữa rồi .
Quả nhiên rằng , con người ta luôn muốn thứ mà mình không có .
Tôi nhớ năm đó tôi đã xúc động như thế nào khi đọc lá thư trên này . Lá thư đầy xúc động và chân thật . Nó khiến tôi bối rối và cả xấu hổ khi nghĩ về lá thư đã viết của mình . Nhưng nhiều hơn thế là nó khiến tôi thực sự phải suy nghĩ .
Dẫu sao , tôi biết và tôi tin rằng mình không phải người " cả thèm chóng chán " hay bạc bẽo như một vài ai đó . Và tôi cũng đủ can đảm để tin rằng , gấu bông của tôi sẽ không bao giờ phải viết cho tôi một lá thư với những lời lẽ nghe như bình thản nhưng lại nhức nhối lòng người như lá thư trên đó ...
phủ định + phủ định = khẳng định
phủ định + khẳng định = phủ định
* ♥ không phân biệt tuổi tác
khẳng định + khẳng định = khẳng định
* Cậu chính là người tớ quý nhất.
[ akanefriendly's signature | acc.vn ]
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2009
Something
Tôi là ng` hay liên tưởng , ai biết thì đã biết rồi , ai chưa biết đọc đến đây sẽ biết . Chính vì tôi liên tưởng quá nhiều , và quá nhanh , mà n~ động tác tôi làm để lưu lại n~ suy nghĩ bất chợt của mình lại 0 thể nhanh bằng thế , nên n` khi tôi để vuột mất khá n` thứ . Để tìm lại chúng quả thật 0 dễ dàng , tôi phải đi lần dò t ừngbước lại từ đầu , để xem điểm gốc là từ đâu và từ điểm xuất phát đó tôi liên tưởng tiếp đến cái gì . N` khi tôi thấy mình như 1 cô gái nhỏ tội nghiệp , mặc quần jeans bạc với áo phông , khoắc ngoài cũng là 1 chiếc áo bò bạc màu như thế , mang trên vai 1 chiếc balo chất đầy kỉ niệm thấm đẫm gam màu trầm , lạnh & buồn, chạy miệt mài qua sân ga , qua các toa tàu , rồi qua từng điểm dừng , từng nhà ga mà con tàu dài dằng dặc đó đã đi qua , chỉ để tìm kiếm một chàng trai nào đó , một món đồ gì đó hay có khi chỉ là 1 hơi ấm còn vương lại nào đó cho mình . Vất vả là thế , khổ sở là thế , mồ hôi rơi mướt mải là thế , hơi thở gấp gáp là thế , trái tim đập mạnh trong lồng ngực là thế , gió lạnh buổi đêm tấp vào mặt là thế , sương đêm ng ấmtrên vai là thế ... mà có khi , đến lúc tìm lại đc thứ mình cần , có khi nó chẳng còn khiến cho mình yêu thương & sốt sắng n` như lúc mình biết mình vừa vuột mất .
Thời gian quả là có sức tàn phá mạnh kinh hoàng .
_____________________________
Nếu ví tình cảm là con dao 2 lưỡi , thì n~ ng`yêu nhau thường thích nắm đằng chuôi , theo cách nào đấy thì là vậy . Cá nhân tôi nếu đc chọn thì tôi sẽ ... cầm đằng lưỡi . 0 phải vì tôi 0 muốn làm tổn thương ng ` mình yêu :)) , 0 phải . Tôi 0 có cao thượng thế , ít ra là tính đến thời điểm này , à 0 , chính xác là tại thời điểm này . Tuy nhiên tôi luôn nghĩ rằng nếu chỉ có 1 con dao mà có đến 2 ng` cùng nắm , mà 1 trong 2 ng` ấy là tôi , thì tôi sẽ càm đằng lưỡi . Như đã nói trong note trước , thì tôi vốn thích n~ gì làm bằng kim loại . Tất nhiên tôi cũng biết lưỡi dao rất sắc và nguy hiểm thế nào , nhưng điều đó 0 đủ sức làm tôi thay đổi ý định nắm vào phần nguy hiểm . Theo cách nói nào đấy , thì " Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất " đó thôi . Vả lại cũng đã nói ngay từ đầu , thì đây là " dao 2 lưỡi " mà :)) , nên nắm đâu chẳng thế .
Dù sao tôi cũng là ng` ưa mạo hiểm và thích phiêu lưu , nên nếu tôi luôn chọn lối đi khó cho mình , cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả .
Rốt cuộc thì , cô gái nhỏ chạy ngược khắp các sân ga là tôi cũng chẳng thể tìm lại đc thứ mình cần tìm kiếm . Tôi 0 tài nào nhớ ra đc mình đã nghĩ những gì . Hề chi , đành tự nhủ rằng : " Thứ 0 đọng lại có lẽ là thứ 0 quan trọng . " . Có lẽ ...
___________________________________________________
H này ngồi đây , trong căn phòng nhỏ giữa đêm đen tĩnh lặng , chỉ có âm thanh rất khẽ từ chiếc quạt máy cũ kĩ của thời kì n~ năm 1990 , hoặc lâu hơn thế , 1 chút khe khẽ tiếng bay nhè nhẹ của những trang truyện để ngửa trên bàn , tôi vẫn thấy thật khó khăn để trải lòng mình ra đc . Cười nhẹ 1 cách đau khổ rằng , để " kể khổ " cũng chẳng phải là điều đơn giản .
Một hôm thấy nắng vàng như là ngày xưa
Một hôm thấy nắng vàng như là ngày xưa
Đỗ Trung Quân
Một hôm thấy nắng vàng ngoài hiên
Nắng như là năm cũ
Một hôm thấy nắng vàng vừa lên
Vui - buồn không biết nữa
.
Chỉ là nắng vàng thôi mà
Chỉ là em đùa thôi mà
Mà nắng vàng ơi
Sao đùa tình tôi
Sao đùa một hơi
Sao đùa tí thôi
Mà mười năm chẵn
Tôi như trái thông hiu quạnh
Rơi bất tỉnh phía chân đồi
.
Một hôm thấy nắng vàng quen quá
Quen như là ngày xưa
Sao em đùa dai thế
Để hồn tôi cửa mục gió lùa
.
Một hôm thấy nắng vàng đâu đó
Một hôm thấy nắng vàng trải dọc ven đường
Ồ! Chỉ là dã quỳ một ngày thu hết nắng
Lộng lẫy niềm nhớ thương
.
Một hôm thấy mình chán quá
Đứng vô duyên bên đường...
Không đề
Không đề
Nguyễn Thụy Kha
Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Thấy hồn mình tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xa xưa…