Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2009





Lời tôi nói, cậu còn nhớ hay đã lãng quên?



[ Wasurene no LANGUAGE ]






Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2009

Khoảng cách


Tôi đang ngồi 1 mình trong bóng đêm , thật ra cũng đã tang tảng sáng rồi , bên cái máy tính thân thuộc , đọc 1 vài thứ hay ho vừa tìm được .


Tôi cũng vừa mới chỉnh sửa lại 1 chút về cách bố cục trên trang blogspot của mình , và chợt nhận ra , dù có ở đâu hay thế này , thì n~ khoảng cách do tôi tạo ra vẫn 0 hề thay đổi . Đúng là đôi khi tôi cũng thấy rằng n~ khoảng cách đó là quá lớn , quá trống trải , tuy nhiên sự nhận thức đó cũng chỉ khiến tôi co ngắn nó lại 1 chút chứ chưa bao h có ý định xóa đi hoàn toàn khoảng cách vốn có quanh mình . 



N` khi tôi cảm thấy khá bất ngờ , thậm chí giật nảy lên khi cảm nhận thấy bàn tay vừa chạm vào mình chứa một sức nóng quá ư là lớn . Đôi khi tôi thấy mình như con cá nhỏ boi giữa đại dương , chẳng may một ngày kia sa vào lưỡi câu của một cô bé đi câu nào đó , và cô ấy thấy tôi bé nhỏ , nên gỡ lưỡi câu sắc nhọn kia và trả tôi trở lại biển khơi . Giống như Haibara trong Conan vậy . Nhưng cô ấy đã 0 nhận ra rằng , c ôấy đã khiến chú cá nhỏ bị bỏng . Vì thân nhiệt của con người quá cao so với loài cá .

Tôi nhiều khi cũng cảm thấy bỏng rát lên bất chợt như vậy .



Trước khi gỡ con cá khỏi lưỡi câu và thả nó trở về biển lớn , chúng ta nên nhúng tay vào nước để hạ bớt nhiệt . Mà như thế , thì tức là khi ta chạm vào chú cá , thì giữa ta và nó đã có sự ngăn cách là lớp nước dù rất mỏng manh kia . Tức là vẫn tồn tại khoảng cách . Tôi chợt cười khi nghĩ tới đây , vì muốn chạm vào tôi mà không khiến cho tôi bị thương , ng` khác cũng sẽ phải thông qua 1 " lớp nước " mỏng manh làm khoảng cách ...




Tôi cũng nhớ , dù 0 hoàn toàn chính xác , n~ dòng tôi đã viết cho Dorepan , về chuyện bàn tay của con trai luôn rất ấm . Tôi biết bàn tay họ ấm , dù thực ra tôi chạm vào tay con trai 0 nhiều , nếu 0 muốn nói đúng ra chỉ có vài ba lần . Thường thì là họ chủ động chạm vào tôi , vì ở tôi n` khi hình thành 1 điều gì đó rất kì lạ khiến cho tôi 0 có khả năng chủ động chạm vào người khác . 


Nên nhiều khi những gì mà tôi yêu thích nhất , lại là những gì tôi đẩy ra xa mình nhất & giấu đi kĩ nhất .



Ng` ta sẽ chẳng bao h biết được thứ tôi thật sự thích là gì đâu .



Quay lại với việc về n~ bàn tay luôn ấm , thì như thế sẽ khiến cho tôi cảm thấy bị bỏng , hẳn là thế rồi . Nên [ ... ] , thôi nhỉ . Nói đến đây , tôi nhớ đến , chính xác là lại nhớ đến 1 ng` bạn , ng` đã đỡ tôi khi tôi loạng choạng trên xe bus . Lần gặp tình cờ trên bus ấy tôi phải thừa nhận rằng nó đã chứng minh rằng trên đời này có điều kì diệu cũng như phép màu . Vì khi tôi đang đi bộ từ điểm dừng sau qua ngã tư quen thuộc để lên điểm dừng trên , tôi đã nghĩ về bạn ấy với 1 vài kỉ niệm cũ . Thật sự tôi 0 biết khi tôi bước lên xe & nhìn thấy bạn ấy , có phải tôi đã " 0 bất ngờ vì quá bất ngờ " 0 :)) , một phần vì tôi chưa bao h nghĩ rằng bạn ấy sẽ đi tuyến này , phần khác là vì trước đó tôi vừa nghĩ đến bạn ấy , và nữa là đây 0 phải ng` theo dạng " đốt hương muỗi cũng lên " :)) . Hôm ấy vì mải nói chuyện với bạn ấy , tôi bị lỡ mất 1 trạm , tay tôi khi ấy cầm theo 1 đống dụng cụ vì vừa đi học về , lúc lên xe b aấy đã cầm hộ tôi 1 ít . Khi tôi bị lỡ bến , bạn ấy có nói đưa bạn ấy cầm lại cho , tôi trả lời rằng 0 sao vì tôi sắp xuống . Và thế là tôi đứng chơi vơi giữa xe & lắc lư cùng nhịp bánh . Thi thoảng xe rung mạnh , tôi có quay đầu nhìn xung quanh , tìm 1 chỗ để tựa . Bạn ấy có lẽ đoán đc điều nó nên nói gì đó với tôi , mà tôi cũng 0 nghe rõ , vì tôi nói rồi , tai tôi sau 1 tai nạn nhỏ không nghe đc tốt tạp âm , đại loại rằng tôi hãy đứng gần lại & bạn ấy sẽ giữ tôi . Tôi nhớ khi bàn tay ấy nắm lấy tôi , tim tôi 0 hề tăng nhịp đập , và cũng 0 có 1 chút nào gọi là bất ngờ . Như thể tôi biết trước rằng n~ việc đó chắc chắn sẽ xảy ra vậy . Và có lẽ vì đó là một ngày đông giá rét , và bàn tay ấy nắm lấy tôi qua 1 lớp áo dày , nên tôi 0 bị bỏng .


Khi xuống xe , trên cánh tay phải vẫn còn lại chút gì đó ấm ấm .




Mai Phương từng nói tôi có vẻ biết ơn Trí nhỉ , khi tôi nhắc lại chuyện nó giúp 2 đứa tôi khi ở phòng thể chất . Tôi nghĩ hầu hết ng` khác đều nghĩ về tôi như vậy . Tôi nhắc lại khá n` lần về n~ việc tốt mà ng` khác đã làm cho tôi , dù thực ra với số đông mọi ng` , nó 0 phải là việc gì to tát & ng` đã làm việc đó có thể làm nó vs bất cứ ai không chỉ là tôi . Nhưng có lẽ , theo cách nào đấy thì tôi 0 mấy khi đc - đối - xử - tốt khi ở trong tập thể , nên bất cứ 1 lời lẽ ân cần , 1 cử chỉ quan tâm nào của ng` khác dành cho mình cũng được tôi lưu giữ rất kĩ & rất khó để có thể quên , dù cho sau này tôi với n~ ng` " ân nhân " kia có xung đột với nhau gay gắt đến mức nào đi chăng nữa . Ân là ân và oán là oán , tôi dẫu sao vẫn là ng` rất rạch ròi .






Quay lại với chuyện chính , khi tôi đang nghĩ về khoảng cách kia , thì bất chợt 1 cách tình cò tôi cũng click vào và đọc bài viết này Hoa nở bờ bên kia. Nó cũng là một bài viết về khoảng cách . Và cách suy nghĩ của ng` viết có n` nét khá giống với cách suy nghĩ của tôi . Nó khiến tôi liên tưởng đến bài thi viết luận về đề tài " Thành công " của mình tại kì thi FPT lần đầu năm ngoái . Bài thi đó tôi cũng đc 15đ . Thực ra tôi hoàn toàn 0 nhớ nổi mình đã viết n~ gì khi ấy , vì khi đó tôi khá túng quẫn khi thiếu giờ làm trắ nghiệm do nhầm thời gian thi từ 2 tiếng thành 3 tiếng , nên tôi liều lắm , nghĩ gì viết đấy :)) , có bao nhiêu tư duy tuôn hết ra 4 mặt giấy . Tâm lý khi ấy kiểu " 0 còn gì để mất " , nên tôi cứ cắm đầu viết , hết giấy thì thôi :)) ( vì bị giới hạn số từ nên 0 đc xin thêm giấy =)) ) , thực ra tôi cũng viết tràn xuống lề dưới 1 ít :"> .


Thú thật nếu có cơ hội thì tôi rất muốn đọc lại xem bài thi hôm ấy của mình . Vì the như tôi thấy n~ việc tôi làm khi bị dồn vào đường cùng kiểu liều mạng bất cần & cộng thêm chút hứng thường cũng " xuất thần " hơn tôi tưởng :)) .






5h09' sáng , tôi đi ngủ đây :-h . 




G9 ! :)) :"> 






Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình...







Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình...

Trịnh Công Sơn

Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước. Một buổi sáng cách đây bốn năm, lúc tôi đang ngồi uống rượu với bạn, mẹ tôi bảo: "Mạ đi chơi chút nghe". Thế rồi một giờ sau tôi được điện thoại báo tin mẹ tôi đã mất tại nhà người bạn.

Nhạc sĩ Xuân Hồng cũng đã từ biệt chúng tôi như thế. Không kịp nói một lời, không kịp đưa tay vẫy chào bạn bè, vẫy chào cuộc sống. Thế kỷ 21 thế mà cũng khó đến được dù chỉ còn mấy năm.

Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.

Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.

Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.

Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...

(1996)





Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu




Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…


Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?



(Khuyết Danh)





In the snow, my heart won't be cold




You Are My Angel 




Once upon a time
Archangel in the sky
Made a cover every night


Once upon a time
The angel loved me so
It'a miracle
In the snow, my heart won't be cold


My Dear
You are my angel
Tell me what you know
Something should be told

My Dear
You are my angel
Tell me where you go
I will prance behind your flow

Once upon a time
My angel gave me life






Mỗi một người là một thành phố.







Mỗi một người là một thành phố.

Thích một thành phố, thường thường là vì thích một người trong thành phố đó.
Rời xa thành phố, thường thường là vì muốn rời xa một người sống ở đó.



 [ Bên Cạnh Thiên Đường - Quản Ngai ]






Mình viết thư này để cậu biết rằng mình rất nhớ cậu





Mình viết thư này để cậu biết rằng mình rất nhớ cậu


Bài giải nhất quốc tế - Huy chương vàng cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 31 của Candice Balletta, 13 tuổi (Nam Phi). 



Ngày 01 tháng 6 năm 1989

Chrissy yêu quý! 

Mình nhớ cậu quá bèn viết thư cho cậu đây. Cậu có khỏe không? Mình vẫn vậy thôi nhưng buồn và đơn độc trong cái ngăn tủ chật hẹp này. Năm thì mười họa mới có cô chổi ghé qua thăm nom tý chút; vài ba chú nhện và kiến cũng đôi lần đến chơi còn hầu như ở đây chỉ có mỗi mình lẻ loi nằm nghĩ ngợi miên man. Mình vẫn còn nhớ lắm Chrissy ạ, nhớ như in cái ngày cậu quẳng mình vào đây mà chẳng hề mảy may thương tiếc.

Hôm ấy, vào một buổi sáng mùa hè nắng nhẹ, cậu đã tỉnh giấc còn mình vẫn đang ngồi ở cuối giường và nhìn cậu không chớp mắt. Mình thấy cậu lục tìm gì đó dưới gậm giường và lát sau lôi ra một cái hộp được trang trí rất đẹp mà mình chưa hề trông thấy bao giờ. Chiếc hộp ấy còn được sơn son thếp vàng và xung quanh gắn đầy những hình trang trí tròn trĩnh như những đồng xu tí hon. Khi cậu mở nắp hộp, mình thấy bên trong toàn là giấy đủ loại và một ít khăn giấy thơm phức. Sau đó, cậu đặt mình vào vị trí quen thuộc mọi khi, cậu thơm lên má mình hồi lâu, nói lời tạm biệt và nước mắt tuôn trào trên má, rơi lã chã lên cả mũi mình. Cậu đóng hộp lại rồi chạy đi đâu đó hồi lâu, khi cậu quay lại, mình nghe thấy tiếng giấy sột soạt rồi sau đó thì im bặt. Mình thấy cậu loay hoay một lúc rồi chợt nghe thấy tiếng ngăn kéo tủ kêu “kẹt” một cái, cậu thả mình vào đó và thế là bóng tối bao trùm xung quanh mình. Từ đó, cậu không hề quay trở lại như chẳng hề nhớ ra rằng, mình vẫn đang nằm ở đây. Mình cũng không nhớ lắm là mình đã nằm trong ngăn tủ bao nhiêu lâu nhưng rồi đến một ngày kia, mình quyết định phải đi tìm cậu. Mình trèo lên mấy quyển sách cũ nằm lăn lóc, xuyên qua đám mạng nhện lùng nhùng, trượt vào đống chăn bị nhậy cắn lỗ chỗ, leo chon von lên đống đồ chơi xếp hình và mon men tới gần cửa tủ. Nhòm qua lỗ thủng bị mối ăn, mình thấy mọi thứ trong căn phòng của cậu đều khác trước. Trên cái bàn trang điểm đặt đầu giường lộn xộn đủ thứ mà mình chưa từng trông thấy bao giờ. Nào là khối tròn, khối vuông đủ màu, rồi đến những sợi dài trông cứ y như cái đuôi của bác ngựa. Những thứ đó trông thật kỳ dị, có cái gớm ghiếc như ma, cái thì lòe loẹt, cái thì lại nhợt nhạt. Trên bàn còn có cả một hộp trang điểm mắt đủ màu xanh đỏ tím vàng nhưng mình biết chắc là cậu thích dùng màu xanh da trời. Mình cũng không biết tại sao nhưng mình đoán rằng, có lẽ bởi vì, đó là màu làm cậu trông rất giống người anh trai trong bộ quần áo xanh mặc khi ra trận. Và kia nữa, có cả thuốc chải lông mi để cậu uốn cho nó cong lên như hình số ba. Và gì nữa thế này, lại còn cả thỏi son nữa cơ đấy. Bỗng có tiếng chuông điện thoại réo vang, mình nghe tiếng cậu trả lời ai đó và chợt nghe thấy cái tên khá quen thuộc là Jare. Sau một hồi nghĩ ngợi, mình chợt nhớ ra đó là tên người bạn trai cậu quen ngoài phố. Mình cũng chẳng hiểu tại sao cậu lại thích nói chuyện với cậu ta cơ chứ. Theo mình thì hai người không hợp nhau tý nào. Cậu ta thì thích toàn đồ chơi súng ống, xe tăng, còn cậu thì chỉ mê mỗi búp bê thôi. Vậy thì lấy gì để mà nói chuyện với nhau cơ chứ! Nếu mình nhớ không nhầm thì đã có lần mình trông thấy cậu ta hay đấm cậu và lại còn thả những con rệp chết lên tóc cậu nữa đấy. Mình nghĩ đáng lẽ cậu phải ghét cậu ta mới phải. Chợt mình nghe thấy tiếng cậu cười khúc khích và lại một lần nữa mình không thể hiểu được, mình chỉ bị trở lại thực tại khi nghe thấy tiếng đặt ống điện thoại kêu “cách”một cái rồi cậu thả mình xuống giường đánh “phịch”. Có chuyện gì thế nhỉ? Cậu bị hạ gục chăng? Hay điều gì không hay xảy ra với cậu chăng? Mình phải làm gì bây giờ nhỉ? Bao nhiêu ý nghĩ quay cuồng trong đầu mình. Nhưng rồi mình lại thấy cậu nhảy chân sáo ra khỏi phòng. Những diễn biến chớp nhoáng vừa xong khiến mình chẳng hiểu ra sao nữa, mình bèn quay về chỗ cũ và định đi ngủ một giấc. Trong lúc mơ mơ màng màng, dòng hồi tưởng lại đưa mình về với những ngày tháng tươi đẹp chúng mình cùng bên nhau, vui buồn lúc nào cũng có nhau. Mình chỉ muốn thoát khỏi ngăn tủ chập hẹp này để chạy tới bên cậu, ôm lấy cậu và để được cậu đặt vào vị trí quen thuộc ngày xưa nơi cuối giường. Song, mình biết rằng đó chỉ là ước muốn mà thôi! Thôi cũng đành, giờ thì mình sẽ giấu bức thư này vào chỗ bí mật mà chỉ riêng hai đứa mình biết với nhau để một ngày nào đó, cậu tìm thấy nó và cậu sẽ đọc. Biết đâu, con tim của cậu sẽ thay đổi và cậu sẽ đưa mình về đúng chỗ của mình ngày xưa - nơi cuối giường của cậu.

Yêu cậu rất nhiều!

Gấu bông của cậu.








________________________






Tôi vẫn nhớ như in đề thi UPU năm ấy - cũng là đề thi UPU đầu tiên tôi được viết . " Viết cho người em cảm thấy thiếu vắng . " Và tôi vẫn nhớ ngày ấy mình đã viết cho ai , một cách khờ khạo và ngốc nghếch pha lẫ cả ngu ngơ dại khờ như thế nào .



Và tôi vẫn nhớ rằng mình đã nhanh chóng nhận ra rằng đó hoàn toàn không phải người mà mình thực - sự cảm thấy thiếu vắng . Và , khi tôinhận ra ai mới là người mình thật sự , thật sự cảm thấy thiếu vắng , thì tôi đã không còn cơ hội được viết đề thi UPU này nữa rồi .




Tôi thích viết thư UPU . Tôi rất thích ! Và vào khoảnh khắc tôi nhận ra mình thích viết thư UPU rất nhiều như vậy, cũng là khi tôi không còn đủ tuổi để viết UPU nữa rồi .



Quả nhiên rằng , con người ta luôn muốn thứ mà mình không có . 




Tôi nhớ năm đó tôi đã xúc động như thế nào khi đọc lá thư trên này . Lá thư đầy xúc động và chân thật . Nó khiến tôi bối rối và cả xấu hổ khi nghĩ về lá thư đã viết của mình . Nhưng nhiều hơn thế là nó khiến tôi thực sự phải suy nghĩ .




Dẫu sao , tôi biết và tôi tin rằng mình không phải người " cả thèm chóng chán " hay bạc bẽo như một vài ai đó . Và tôi cũng đủ can đảm để tin rằng , gấu bông của tôi sẽ không bao giờ phải viết cho tôi một lá thư với những lời lẽ nghe như bình thản nhưng lại nhức nhối lòng người như lá thư trên đó ...